Tết vì người bệnh

Xóm chài ven sông

Có thể khắp nơi ở thành phố rực rỡ này, không khí Tết đã bao trùm lên, len vào từng ngôi nhà, từng con phố, đèn hoa lấp lánh, âm nhạc rộn ràng, người người tấp nập. Thế nhưng Tết lại như đang ở nơi nào đó xa xôi lắm, chưa chạm đến xóm nhỏ này, sưởi ấm những khuôn mặt khắc khổ nơi đây.

Chúng tôi dừng chân ở xóm chài bé nhỏ bên sông Hồng vào buổi sớm cuối đông một ngày giáp Tết. Có thể khắp nơi ở thành phố rực rỡ này, không khí Tết đã bao trùm lên, len vào từng ngôi nhà, từng con phố, đèn hoa lấp lánh, âm nhạc rộn ràng, người người tấp nập. Thế nhưng Tết lại như đang ở nơi nào đó xa xôi lắm, chưa chạm đến xóm nhỏ này, sưởi ấm những khuôn mặt khắc khổ nơi đây.

Đông sắp qua, nắng vàng heo hắt, gió lơ xơ, những túp lều nổi bé tẹo được làm tận dụng từ đủ thứ tre nứa, gỗ bạt, bao bì lay lắt bên sông, dập dềnh theo mép nước. Cả xóm nhỏ tuyệt chẳng gặp người lớn, họ đang ở đâu đó, khắp mọi nẻo thành phố này, có thể xa hơn, làm đủ nghề để trang trải gánh mưu sinh, để ấp ủ hy vọng có thể kịp về nhà, kịp có đồng vào đồng ra mà lo Tết cho cả nhà. Còn lại trong xóm chỉ còn lại ánh nhìn hằn vết chân chim đầy lo toan của người già và lũ trẻ con với sự hồn nhiên mà cái nghèo, cái đói chưa làm phai đi được.

Giáp Tết nhưng không khí vẫn ảm đạm ở xóm nghèo này

Chúng tôi ngồi lắng nghe người già kể chuyện về cuộc đời,về những nỗi lo của suốt năm thậm chí dài cả cuộc đời lam lũ, khó nhọc rồi để lũ trẻ kéo tay chạy quanh bãi, ngắt mấy bông hoa tím ngắt, tìm cỏ gà. Nơi này vẫn đẹp lạ và mắt bọn trẻ con thì trong veo, tiếng cười giòn tan lan trong gió, đáng yêu đến xót xa. Có em còn lưu luyến giữ lại không muốn chúng tôi dời đi và cũng có điều gì đó nhiều hơn là thế như đang níu bước chân chúng tôi chậm hơn.

Trước lúc quay về, chúng tôi tặng bánh chưng và quà Tết cho mỗi nhà. Món quà bé nhỏ chẳng thể làm nên một cái Tết đủ đầy nhưng chứa đựng trong đó cũng là biết bao yêu thương, bao cố gằng, bao hy vọng mà chúng tôi đã góp nhặt và muốn gửi trao, chỉ là đời quá dài, sức quá hẹp, những gì chúng tôi làm được chỉ mới có thể bắt đầu bằng những niềm vui bé nhỏ như thế này. Và tôi đã thấy nơi những con người khốn khó ấy, tia nhìn có một chút sáng lên.

Khi ra về đã là gần trưa, chúng tôi lên xe với biết bao cảm xúc hòa trộn, chẳng thể diễn tả được chỉ là bất cứ ai cũng tự nhủ thầm sẽ lại quay lại nơi này, ít nhất là Tết sang năm để thấy lại những đôi mắt như sao chưa bao giờ tắt hy vọng, để biết rằng còn những nơi như thế, cần nhiều hơn chỉ yêu thương sẻ chia và để biết rằng, giữa cuộc đời này, mình đã may mắn biết bao nhiêu.
Tác giả bài viết: Đội SVTN Đại Học Y Hà Nội
Nguồn tin: Đội SVTN Đại học Y Hà Nội

Hiện thêm

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close
Close